Yết Hí: Có những mối quan hệ không bắt đầu bằng ánh nhìn, mà bắt đầu bằng sự thấu hiểu
Mình xem Yết Hí Thuyết Minh vào một buổi tối khá yên tĩnh, khi không còn nhiều năng lượng để theo dõi những bộ phim nặng kịch tính. Ban đầu, mình chỉ nghĩ đây là một bộ phim tình cảm nhẹ nhàng, xem để thư giãn. Nhưng càng xem, mình càng nhận ra Yết Hí không đơn giản là một câu chuyện yêu đương, mà giống như một lát cắt rất thật về cảm xúc cô đơn của con người hiện đại. Điều khiến mình bị cuốn vào phim không phải là cao trào hay những tình tiết giật gân, mà là cách hai nhân vật chính – Hồ Tu và Tiêu Trĩ Vũ – gặp nhau trong một không gian rất đặc biệt: thế giới game nhập vai kịch bản sát nhân “Tuyết Quốc Liệt La”. Ở đó, họ không cần phải giới thiệu mình là ai ngoài đời, không cần khoác lên những danh xưng hay vai trò xã hội. Họ chỉ cần là chính mình, với những mệt mỏi, những vết xước cảm xúc chưa kịp lành. Mình thích cách Yết Hí xây dựng thế giới ảo không như một nơi trốn chạy, mà như một vùng đệm an toàn. Trong tuyết trắng, mọi thứ trở nên chậm hơn, dịu hơn. Các nhân vật nói chuyện...